Thursday, 27/06/2019|
Thi đua đổi mới, sáng tạo trong dạy học. Thực hiện phương châm "Mỗi giờ lên lớp là một bước tiến trong giảng dạy, mỗi ngày đến trường có một đổi mới trong công việc"
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Hoài niệm tháng 5

N

hững ngày cuối tháng 5, phượng nở đỏ, ngập những con đường có trồng loại hoa này hay nơi góc trường thân thương nào đó. Xuôi ngược trên những chuyến xe đây đó, hình ảnh phượng hồng, phượng đỏ luôn làm mình bâng khuâng giữa độ tháng 5, khi tiếng ve đã râm ran báo hiệu "mùa chia tay đã đến..."

          Những ngày này, sân trường ngập tràn nắng và sắc hoa báo hiệu một mùa hè nữa lại về. Hoa nở báo hiệu mùa thi, mùa của sách vở, mùa của sự chia ly, mùa học sinh rời xa ghế đá sân trường, xa những kỉ niệm thời đi học. Phượng đỏ, bằng lăng tím, hoàng yến vàng… Hoa nở khắp cả một khoảng trời khiến lòng người dịu lại, cảm thấy thêm yêu những giây phút bình yên của cuộc sống vội vã thường ngày.

          Là những lời thương chưa kịp ngỏ, là những chiều lộng gió ta lang thang nơi sân trường vắng. Hay có chăng là những phút giây vụng mơ một giấc mộng cỏn con, để rồi ta vô tình lãng quên sau giấc ngủ say.​

          Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa.”​

          Ai trong chúng ta cũng đều có những điều ước còn đang dang dở, chưa kịp thực hiện. Nhưng liệu rằng có mấy ai đủ dũng khí để hoàn thành nốt những điều dở dang ấy, để ta bước sang trang mới của cuốn sách cuộc đời một cách không hề nuối tiếc, không cần phải nhìn lại và bật thốt lên rằng: “Giá như…”​

          Rồi một chiều lang thang trên đường vắng, nhìn bằng lăng nở tím cả một khoảng trời buồn tênh, gợi nhớ bao nhiêu kỷ niệm.

 

“Xưa cứ trách bằng lăng tím đâu đâu
Giờ mới thấy hoa có mầu nỗi nhớ
Tím miên man, tím cùng thời gian đang căng nghẹn thở
Của mùa thi mỗi lúc mỗi gần."

Yêu biết mấy mái trường thân yêu! Yêu biết mấy những tháng năm học trò... Chẳng biết hoa bằng lăng có khát khao những cơn mưa chiều để tưới mát những cành hoa tím buồn, chẳng biết cỏ cây có hiểu lòng tôi bâng khuâng những ngày đầu hạ, gió vẫn khẽ lay hoa điệp vàng bên kia đường đối điện. Rồi tôi khẽ khàng hát khúc :

 “Nhớ về một thời trang sách ép cánh hoa.
Nhớ tuối học trò cùng bao ước mơ.”

                                                                                           Phương Thúy

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết